
Khi viết lên những dòng này có lẽ thầy của con đang say sưa giảng bài trên lớp cho học sinh của mình. Con biết có thể thầy sẽ không bao giờ đọc được những dòng này nhưng con vẫn muốn viết ra bằng tất cả tình cảm, lòng kính trọng của mình để tri ân thầy, tri ân người cha thứ hai trong cuộc đời của con.
Thầy là một người giáo viên tỉnh lẻ bình thường, một giáo viên vùng sâu vùng xa của đất Đồng Nai. Nhiều...

Tôi sinh ra ở làng quê nhỏ. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng bé lắm. Ngồi trường ấy ngày ngày chào đón các em học sinh nghèo tay lấm chân trần. Vâng, trường tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi đó tôi đã tìm thấy nhiều niềm vui và những kỉ niệm về người thầy thân thương với lòng biết ơn sâu sắc.
Đã hơn 10 năm nhưng hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức tôi. Đó là năm học...

Thầy dạy rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi.
Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa.
Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…
Con còn nhớ rõ hình bóng thầy trên bục giảng năm ấy. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những...

Đã 10 năm rồi em không gặp lại Thầy, cũng chừng ấy thời gian em vẫn hằng mơ một ngày em được trở lại thời thơ bé với bao kỷ niệm lưu luyến với thầy cô và bè bạn. Chiều nay em đi qua khúc sông gặp bạt ngàn hoa lau trắng, những bông lau trắng bời bời như nỗi nhớ của em về Thầy...
Bài học đầu tiên em học ở Thầy là bài giảng về lịch sử về Đinh Tiên Hoàng - vị vua tài giỏi đã dẹp...
Có thuở phượng hồng rơi ngập lối
Tóc thề áo trắng quá xa xăm
Ngày xưa đèn sách, bâng quơ lạ
Hồi hộp với mùa thi cuối năm.
Nhìn nét hạ về trên trang vở
Đượm dòng lưu bút phút chia ly
Nói câu từ giã lòng man mác
Bao nỗi buồn riêng, bao hướng đi
Mấy hạ qua rồi bài thơ cũ
Đã nhòa nét mực, ố thời gian
Sáng nay cánh phượng nào rơi xuống
Chợt bừng dậy ý rõ lời thêm
Lại ngắm phượng hồng rơi ngập...

Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, tôi đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha mẹ. Và lúc đó tôi cứ ngỡ chỉ có cha mẹ là cho tôi tình cảm nhiều nhất. Nhưng không. Thời gian cứ trôi lặng lẽ và từ khi tôi được cắp sách tới trường thì tôi đã nhận được tình cảm của thầy cô dành cho tôi. Đối với tôi cô như là một người mẹ hiền trên con đường học vấn.
Từ ngày đầu tiên được đi...

Chào mừng 20/11
Sáng hôm nay 20-11
Đường rộn ràng chim hót mây ba
Ôm bó hoa em đến tặng thầy
Thược dược tím cúc vàng hồng đỏ Thầy trang trọng cắm hoa vào lọ Mỗi bông hoa mỗi tấm lòng em đó Chợt tiếng còi tàu rúc ngoài ga Chuyến tàu xuôi hay tàu ngược Thầy của em vẫn mong ước từng ngày Khách lên tàu là lớp này đây Đi khắp mọi miền với trí tuệ hôm nay. Sáng tác: Uyên Nhi
...

“Muốn sang thì bắt cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy ”
Câu ca dao ấy cứ đọng mãi vào lòng em, không thể nào phai. Tuy em là học sinh mới của trường, còn bỡ ngỡ, e thẹn. Nhưng sau khi được học, được gần gũi với bạn bè, thầy cô, em như cảm nhận được một bàn tay nào đó dang rộng ra để chào đón em .
Thầy cô ơi ! Thầy cô là người mà chúng em kính trọng, yêu...

Mỗi thế hệ sinh ra, lớn lên và trưởng thành là nhờ có bàn tay chăm sóc, tình yêu thương ấp ủ của cha mẹ. Nhưng bên cạnh đó để hoàn thiện một con người lại không thể không nói đến công ơn dưỡng dạy của thầy cô, những người đã cho ta tình yêu thương lớn lao, vô bờ bến và nói đúng hơn là đã tiếp sức cho sự nghiệp của mỗi chúng ta sau này.
“Không thầy đố mày làm nên”. Đúng vậy, câu nói ấy...
KHÔNG ĐỀ Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được, Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
...

Thầy
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian...
Bài thơ về ngày nhà giáo Việt Nam
Hưởng ứng cao điểm tháng này
Thầy trò Nguyễn Trãi bắt tay hoàn thành
Học sinh gắng sức học hành
Mang nhiều điểm tốt để giành tặng cô
Ngoài ra còn tặng thầy cô
Buổi diễn văn nghệ đầy bổ ích thay
Thầy cô biết được điều này
Trong lòng phấn...

Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm...

Tiếng ve gọi hè rồi đó
Bé ơi sắp hết ngày vui
Chia tay mỗi người mỗi ngả
Hỏi ai không khỏi bùi ngùi ?
Tiếng ve gọi hè rồi đó
Ôi trang lưu bút ngày xanh
Tâm tư theo dòng chữ nhỏ
Ai vương ngấn lệ trong lành ?
Tiếng ve gọi hè rồi đó
Phượng buồn đỏ rực trời mây
Áo trắng bé thôi qua nữa
Đường xưa lá rụng rơi đầy .
Tiếng ve gọi hè rồi đó
Bé ơi quê mẹ vời xa
Bút nghiêng sách...
Mưa rơi chút xíu cuối mùa …
Đôi tà áo trắng đội mưa tan trường
Mưa nghìn “sợi nhớ sợi thương”
Trong veo ! Đôi mắt ngó đường ngây thơ
Mai sau một chút tình cờ
Bâng khuâng chợt nhớ cơn mưa thuở nào …...

Sao gặp nhau lại cứ phải chia tay
Con tàu đến rồi đi nhanh quá đỗi
Sân ga cô đơn tự mình không hiểu nổi
Tháng năm vơi đầy nỗi nhớ niềm thương.
Nhớ thuở lần đầu đến lớp
Rụt rè sau mẹ, ngơ ngác xung quanh
Lá e dè mở mắt màu xanh
Ta khẽ gọi thì thầm tên cô giáo.
Ôi nhớ câu thơ nhớ từng nét chữ
Với bóng hình ngọn núi con sông
Quê hương ta bát ngát cánh đồng
Cô như bà tiên hiện về...

Vẫn nhớ một thời hoa phượng nở
Bâng khuâng từ giã tuổi học trò
Con đường ta qua chiều gió
Đầy nắng chúng mình che bóng mây .
Xa những hàng cây trồng trước cửa
Lớp còn, các bạn của tôi đâu ?
Nhớ hạ năm nào chung nhau hẹn
Nào ngờ mỗi ngày thêm vắng nhau ?
Chỉ có mái trường là nguyên đó
Là nơi nỗi nhớ hẹn nhau về
Bạn bè ơi có còn như thuở
Yêu những câu thơ đến si mê ?
Mùa hạ vẫn...

Mỗi buổi sớm mai em đến trường
Thầy cô dạy cách để yêu thương
Yêu cha mẹ, thầy cô, yêu đất nước
Yêu mái trường nuôi dưỡng những ước mơ
Yêu bạn bè gắn bó với tuổi thơ
Yêu những gì xung quanh ta đó
Yêu những kỉ niệm mà ta đã có
Cuộc sống càng thêm tốt đẹp hơn
Ôi bài học đầy ý nghĩa thân thương
Thầy cô mở mang cho ta biết
Biết đúng biết sai biết làm người
Thầy cô dạy cho em nhiều bài học...
Các ý kiến mới nhất